Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu

Chương 1082


Chương 1082

Ngay khi nghe Lệ Hữu Tuấn nói xong, Lệ Tử Việt lập tức trở nên khó chịu, cậu bé gật đầu vẻ rất chán nản: “Cha nói rằng các vấn đề của đàn ông nên được giải quyết theo cách của đàn ông”

Lệ Hữu Tuấn gật đầu “Rồi sao nữa?”

Đầu của Lệ Tử Việt cúi thấp hơn: “Là một người đàn ông thì phải sẵn sàng chấp nhận thắng thua”

Lệ Hữu Tuấn không quan tâm đến việc đầu con trai mình đang càng ngày càng cúi m trạng của cậu bé cũng dần trở nên t lắm, anh ta nói với giọng bình tĩnh: ¡n này có ba ván thẳng hai, vậy hai cha con mình ai thắng và ai thua đây?”

Lúc này, căm của Lệ Tử Việt đã gần như bị đập vào ngực anh ta.

Khi nghe cha nói vậy, giọng cậu bé dường như sắp khóc: “Là Tiếu Việt thua. Tiếu Việt là một nam tử hán, nên con phải chấp nhận thua cuộ: “Vì đánh cược thẳng thua là do chính con lựa chọn, nên con phải thẳng thắn chấp nhận kết quả. Đây là phong thái mà một người đàn ông nên có, con hiểu không?”

Khi nói những điều này, Lệ Hữu Tuấn tỏ ra rất nghiêm túc, hoàn toàn không giống đang nói đùa.

Chỉ cần Lệ Hữu Tuấn nói chuyện nghiêm túc với bọn trẻ, Tô Kim Thư sẽ chọn cách im lặng.

Bởi vì khi giáo dục con cái, điều cấm ky nhất là cha mẹ có ý kiến trái chiều với nhau, thậm chí có thể cãi nhau trước mặt đứa trẻ.

Khi một người giải thích đạo lý với trẻ thì người kia sẽ giữ im lặng, đây là sự tôn trọng lớn nhất đối với người đó.

Lệ Tử Việt cố nén nước mắt sắp trào ra, ngẩng đầu nhìn cha mình, sau đó mạnh mẽ gật đầu: “Cha, con biết rồi. Ngày mai con sẽ ngoan ngoãn đến nhà trẻ xin lỗi cô giáo”

Nói xong, Lệ Tử Việt bắt đầu nghiêm túc cúi đầu ăn cơm.

Tô Kim Thư nhìn thấy cảnh tượng này đã vô cùng sửng sốt, muốn biết tại sao, cô ấy gần như đã cố gắng hết sức để dỗ cậu quý tử của mình đi nhà trẻ mà không được.

Nhưng mỗi lần như thế thằng nhóc này luôn có cách chọc giận cô giáo đến mức phải bỏ đi.

Bất đắc dĩ, cô chỉ còn cách đón tiểu ma vương này về nhà.

Đã đổi đến ba trường mẫu giáo, và đây là lần đầu tiên Lệ Tử Việt gật đầu đồng ý và hứa rằng cậu bé sẽ đi học mẫu giáo thật ngoan.

Không hiểu tại sao, mặc dù cậu bé mới hơn ba tuổi, nhưng Tô Kim Thư cảm thấy rất tin tưởng vào lời hứa của cậu bé.

Lúc này, cô cuối cùng cũng đặt đũa xuống, đi đến bên cạnh Lệ Tử: hôn nhẹ lên gò má nhỏ nhắn đáng yêu của cậu bé: “Con của mẹ là tuyệt nhất!”

Ai mà biết Lệ Tử Việt trực tiếp nghiêng đầu né tránh sau đó nó nhìn chäm chäm Tô Kim Thư: “Mẹ ơi, đây là thỏa thuận giữa con và cha.

Tại sao mẹ lại vui vẻ như vậy chứ?”

Tô Kim Thư: “..” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Trời ơi.

Thằng bé này có phải muốn chọc giận tôi không?

Tô Kim Thư hơi bực bội đứng dậy và quay lại nhìn Lệ Hữu Tuấn: “Chồng à, anh có thể dạy dỗ con trai mình không?”

Có một nụ cười nhếch nhẹ trên khóe miệng Lệ Hữu Tuấn: “Không phải có câu nói giết gà há phải dùng đến dao mổ trâu sao? Chuyện dạy dỗ cậu bé là trách nhiệm của em, đến khi nào em không làm được anh sẽ ra tay”

Tô Kim Thư thật sự bó tay? Tôi không thể.

đối phó với cậu bé, được chưa?

Sau bữa tối, Lục Mặc Thâm và Lâm Thúy Vân đã về đến nới Ban đầu, hai cậu nhóc Tô Duy Hưng và Lệ Tử Việt định ở lại để chơi với cha nuôi thêm một lúc nữa, nhưng Lâm Thúy Vân nói rằng ngay sau khi trở về Bạch Lạc bọn họ đã đến đây luôn, nên nếu không sớm về nhà mà để ông bà Lâm biết được chỉ sợ sẽ đi tìm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.