Sau Khi Sống Lại Liên Hôn Với Chú Của Nam Chính

Chương 74: 74: Đậu Hũ Thơm Ngon Mời Em Ăn


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Thấy Mạc Thịnh Hoan tỉnh dậy, An Nhu tức khắc đỏ bừng mặt, sau đó chú ý tới vệt nước sáng lấp lánh trên đôi môi bị mình gặm cắn.
An Nhu lật đật giơ móng vuốt hủy thi diệt tích chứng cứ phạm tội của mình.
Cảm giác da thịt tiếp xúc nhau dưới lòng bàn tay khiến tâm trạng An Nhu chộn rộn không thôi, đôi môi của người đàn ông vừa mềm mại lại mang theo chút ấm áp, xúc cảm tuyệt vời rất thích hợp để hôn nhau.
"Chú Mạc." Sắc mặt An Nhu đỏ ửng, cúi đầu lí nhí nói: "Em...!em thi xong rồi, bắt đầu nghỉ đông."
Mạc Thịnh Hoan nhìn chăm chú cậu thiếu niên không rời mắt, trên môi phảng phất còn lưu lại cảm giác bị gặm cắn nhè nhẹ.
Cậu thiếu niên thẹn thùng cúi gằm đầu xuống, hai tay lóng ngóng không biết phải đặt chỗ nào, nói chuyện thì lắp ba lắp bắp, như thể một bé động vật nho nhỏ bị bắt quả tang ăn vụng tại trận.
Bắt đầu kỳ nghỉ đông, có nghĩa là An Nhu sẽ ở trong biệt thự suốt cả ngày, sớm chiều dính nhau như hình với bóng cùng người đàn ông.

"Chú Mạc, em đã sắp xếp sách của em vào giá sách, chú có muốn đi xem không?" An Nhu vân vê vành tai đỏ bừng, không biết phải bắt chuyện như thế nào để không gượng gạo.
Mạc Thịnh Hoan yên tĩnh một lúc, lát sau duỗi một bàn tay hướng về phía An Nhu.
An Nhu nhìn bàn tay chìa tới trước mặt mình, lại nhìn Mạc Thịnh Hoan đang nằm phè phỡn trên giường, thầm suy đoán trong bụng không lẽ muốn cậu lôi người dậy thì mới chịu rời giường hả?
An Nhu nhịn cười, một tay nắm chặt bàn tay Mạc Thịnh Hoan dùng hết sức lôi người dậy, kết quả lại phát hiện chú Mạc vẫn nằm trơ ra đó không nhúc nhích một tí nào.
An Nhu hít một hơi thật sâu, hai tay gia nhập cuộc chiến cắn răng dùng hết sức lực bú sữa mẹ, cuối cùng cũng kéo đầu Mạc Thịnh Hoan ra khỏi gối nằm.
Mắt thấy sắp thành công mỹ mãn thì An Nhu bỗng đứt gánh giữa đường, bàn tay nhẹ buông lơi khiến người đàn ông ngã xuống giường một lần nữa.
Một tay An Nhu siết chặt tay Mạc Thịnh Hoan, tay còn lại nắm chặt cổ tay người đàn ông, cả người lên tinh thần chuẩn bị ra trận lần thứ hai, đột nhiên Mạc Thịnh Hoan lại đảo khách thành chủ.
Trọng tâm cơ thể An Nhu không vững, rơi thẳng vào lòng Mạc Thịnh Hoan, người đàn ông nhẹ nhàng tiếp được An Nhu, ôm chặt cậu thiếu niên trong lồng ngực.
Sức lực của Mạc Thịnh Hoan rất lớn, vốn dĩ nửa người trên của An Nhu đang bám vào mép giường, vậy mà hai tay người đàn ông chỉ dùng sức một chút thôi đã kéo cả người cậu ngã xuống giường.
An Nhu vô thức đá hai chân cởi giày ra, tránh làm bẩn chăn và ga trải giường.
Mạc Thịnh Hoan ôm An Nhu nằm trên giường, An Nhu nằm đè trên người Mạc Thịnh Hoan, giữa hai người chỉ cách nhau một tấm chăn.
Trông thấy ánh mắt bối rối của cậu thiếu niên, Mạc Thịnh Hoan chậm rãi nâng đầu lên, môi chạm môi với người trong lòng.
Hai đôi môi chỉ chạm nhau vài giây rồi tách ra, Mạc Thịnh Hoan thận trọng quan sát nét mặt của An Nhu.
An Nhu chợt cảm giác mặt mình nóng dữ dội, nụ hôn lần này không đột nhiên sinh ra cảm xúc vỡ oà giống như lần trước, trong xoang mũi tràn ngập mùi hương trên người Mạc Thịnh Hoan.
Tay người đàn ông hơi lạnh, độ ấm trên môi cũng thấp, nhưng sau khi hôn nhau đã nhuốm thêm sự ấm áp.
Nhiệt độ bốn phía tựa hồ đang không ngừng tăng lên, hô hấp của An Nhu đan xen gần trong gang tấc với hơi thở của Mạc Thịnh Hoan, trên môi người đàn ông thoang thoảng mùi bạc hà, mùi thơm sữa tắm vươn vấn trên cổ cùng mùi hương trên quần áo, tất cả hoà quyện lại khiến An Nhu say mê đắm đuối.

Cậu thiếu niên không hề lộ ra một chút xíu sự mâu thuẫn nào, gương mặt cậu ửng hồng, hai bên lỗ tai đỏ đến độ chín rực, thậm chí màu đỏ còn lan đến tận chóp tai.
Mạc Thịnh Hoan ngửa đầu lên một lần nữa, hai đôi môi khẽ khàng dây dưa quấn quýt, động tác xâm lược nhưng không kém phần dịu dàng.

An Nhu cúi đầu, hai tay vòng qua cổ Mạc Thịnh Hoan, trúc trắc đáp lại nụ hôn.
Hôn lâu dần dần trở nên khó thở, An Nhu bỗng cảm giác cánh môi bị gặm cắn nhè nhẹ, giống hệt hành động gặm cắn đôi môi Mạc Thịnh Hoan vào lúc nãy, rõ ràng người đàn ông đang bắt chước theo cậu.

Hoá ra chú Mạc đã tỉnh dậy từ sớm.
An Nhu cảm giác mặt mình nóng đến nổi có thể ốp la trứng, càng chết người hơn khi hình như Mạc Thịnh Hoan đã phát hiện ra một chân trời mới từ hành động gặm cắn môi, người đàn ông bắt đầu thể hiện bản lĩnh học một hiểu mười bằng cách mút chùn chụt lên cánh môi của An Nhu.
Không biết trôi qua bao nhiêu lâu, hai mắt An Nhu đờ đẫn ngồi thẳng người trên giường, môi bị hôn đến ướt át và sáng bóng, mặt mày đỏ bừng như muốn nhỏ ra máu.
Mạc Thịnh Hoan cũng ngồi dậy theo, một bàn tay đỡ trọn phần ót của An Nhu, một lần nữa cúi đầu thưởng thức mỹ vị, dây dưa trằn trọc như thể bị nghiện hôn môi, một giây một phút cũng không muốn chia lìa.
Thẳng đến khi thím Dương gõ cửa phòng ngủ, An Nhu gắng gượng nghiêng đầu nhìn thoáng qua điện thoại, phát hiện giờ ăn cơm đã lố mười phút.
Một bàn tay bóp nhẹ mặt An Nhu xoay trở về vị trí cũ, một lần nữa mút lên đôi môi đã sưng tấy.
Đôi môi trở nên hết sức nhạy cảm bởi vì sự đụng chạm da thịt, An Nhu cảm nhận rõ rệt sự tê dại nhè nhẹ dần biến thành nỗi đau đớn râm ran, cố sức mở miệng nói chuyện.
"Chú Mạc, ăn..."
Chữ "cơm" còn chưa kịp thốt ra đã nghẹn ứ trong miệng, An Nhu hoảng hốt ngắm nhìn người đàn ông chỉ cách mình vài centimet.
Hai mắt Mạc Thịnh Hoan phủ đầy hơi nước mờ mịt, hàng lông mi dài mảnh gần như quét qua gò má của An Nhu, gương mặt lạnh nhạt nhuốm một chút nét đỏ ửng không dễ bị phát hiện, hai cánh môi vốn nhạt màu bởi vì liếm mút trong một thời gian dài mà nhiễm chút sắc đỏ, càng thêm gợi cảm động lòng người.
Tựa như một người thanh tâm quả dục cả ngày chỉ ăn gió uống sương, bỗng nhiên được nếm thử sơn hào hải vị, ăn ngon quen mùi nên không ngừng đòi hỏi càng nhiều lại càng nhiều.

Thím Dương đứng trước cửa phòng ngủ bồn chồn lo lắng không thôi.

Dạo gần đây cảm xúc của cậu chủ Thịnh Hoan không được ổn định, cũng không biết An Nhu làm cái gì trong phòng mà bỏ lỡ cả giờ cơm, phải biết rằng mọi khi cho dù trời có sập xuống cũng đúng giờ ngồi vào bàn ăn, nhưng hình như ngày hôm nay đã xảy ra chuyện gì đó cực kỳ nghiêm trọng.
"Cậu Thịnh Hoan, cậu An?" Thím Dương dè dặt gõ cửa: "Cơm nước đã chuẩn bị xong xuôi, hai cậu xuống ăn một chút đi."
"Chú Mạc, ăn...!ăn cơm thôi." An Nhu thở hổn hển, hai tay bưng mặt Mạc Thịnh Hoan.
"Ừ."
Mạc Thịnh Hoan thản nhiên đáp lại, cúi đầu mổ một cái nhẹ như chuồn chuồn lướt trên mặt nước lên cánh môi của An Nhu, quyến luyến không muốn rời.

Bản năng mách bảo chú Mạc đã đánh chén no say, An Nhu không khỏi nghĩ nếu hai người còn tiếp tục dính nhau như sam, nói không chừng Mạc Thịnh Hoan sẽ ôm cậu gặm cắn suốt cả ngày.
An Nhu lật đật bò xuống giường, hai cánh môi truyền đến cảm giác nóng rát bừng bừng, cậu chạy vội vào toilet ngâm nước lạnh mới cảm thấy dễ chịu hơn.
"Cậu An, cậu Thịnh Hoan?" Thím Dương dè dặt gõ cửa lần thứ hai.
An Nhu bước tới mở cửa phòng, vừa định nói gì đó thì thấy thím Dương trợn trừng mắt nhìn cậu chằm chằm, vẻ mặt bừng tỉnh như khám phá ra chân tướng.
Gương mặt An Nhu lại bắt đầu nóng lên: "Cháu và chú Mạc xuống ăn cơm ngay đây."
An Nhu đóng cửa phòng ngủ lại, chạy vọt vào bồn rửa mặt nhìn dáng vẻ của mình ở trong gương, sắc mặt đỏ ửng, tóc tai rối loạn, đôi môi đỏ rực.
Chỉ nhìn sơ qua cũng đoán được mới nãy đã phát sinh chuyện không phù hợp với lứa tuổi thiếu nhi.
An Nhu giơ hai tay che mặt, rụt đầu như đà điểu, không còn mặt mũi nào để gặp thím Dương nữa.
"Nhu Nhu." Giọng nói của Mạc Thịnh Hoan truyền đến từ sau lưng, An Nhu quay phắt lại, nhìn thấy người đàn ông đứng ngay cửa.
Dáng vẻ của Mạc Thịnh Hoan trông cũng không khá khẩm hơn An Nhu là bao, tóc tai bù xù, con ngươi đen sẫm ngấn nước, đôi môi hơi đo đỏ.
Tự dưng muốn hôn thêm cái nữa cho đã cái nư!
An Nhu hít hai cái thật sâu, cầm cây lược chải gọn gàng tóc tai cho Mạc Thịnh Hoan, sau đó mới chải tóc của mình.
Cậu cúi đầu tạt nước lên mặt, bình thường nhiệt độ nước vừa phải nhưng hôm nay lại cảm giác hơi lành lạnh.

An Nhu cố gắng hạ nhiệt độ trên mặt, bước ra khỏi phòng tắm bảo Mạc Thịnh Hoan đi rửa mặt.
Người đàn ông nghe lời đi rửa mặt, An Nhu xoay người lại nhìn một đống hỗn loạn ở trên giường, nhanh tay nhanh chân gấp chăn ngay ngắn, kéo rèm cửa, mở bung cửa sổ để thông gió, hành động nhanh gọn lẹ nhằm tiêu diệt tất cả dấu vết.
Sau khi xử lý xong hết thảy, An Nhu mới ngoáy đầu lại nhìn Mạc Thịnh Hoan.

Người đàn ông dựa vào cửa phòng tắm, ánh mắt phủ chút hơi nước, phảng phất như đang yên lặng nhấm nháp dư vị còn sót lại.
Gương mặt vừa mới hạ nhiệt lại bắt đầu nghịch ngợm nóng lên.
Khi An Nhu và Mạc Thịnh Hoan xuống lầu ăn cơm đã là nửa tiếng sau, thím Dương còn tri kỷ hâm nóng lại đồ ăn, cười tươi rói nhìn đôi chồng chồng ngồi vào bàn ăn.
"Thím Dương." An Nhu giả vờ bình tĩnh: "Hồi nãy..."
"Không cần giải thích với thím đâu!" Thím Dương liên tục xua tay, trên mặt thiếu điều viết ba chữ "Thím hiểu mà": "Hai người ăn cơm đi."

An Nhu nghẹn họng cầm đũa bắt đầu dùng bữa.

Mạc Thịnh Hoan hôn lâu ơi là lâu khiến đôi môi của An Nhu hay đau nhói mỗi khi ăn đồ ăn, nỗi đau này cũng thời thời khắc khắc nhắc nhở hai người vừa mới hôn nhau quên trời quên đất trong phòng ngủ.

Nhưng không thể trách An Nhu, thật sự là đôi môi của chú Mạc hôn đã ghiền lắm.
Không khí trên bàn ăn im lặng đến đáng sợ, thím Dương lặng lẽ quan sát đôi môi sưng đỏ của hai người, nhịn cười làm bộ không biết gì hết.
Trong chén nhiều thêm một miếng đậu hũ sốt nấm hương, An Nhu ngẩng đầu nhìn về phía chủ nhân của miếng đậu hũ.
(*) Đậu hũ sốt nấm hương: gốc là ngư hương đậu phụ, đã tra baidu và không thấy liên quan gì đến cá (?)
Mạc Thịnh Hoan vẫn thản nhiên như thường, khi người đàn ông chăm chú nhìn An Nhu, trong đôi mắt đen nhánh ẩn hiện ý tứ sâu xa.
An Nhu nhìn đăm đăm miếng đậu hũ trong chén, chợt nhớ ra hồi mới cưới cậu đã từng thề thốt hứa rằng không bao giờ chiếm tiện nghi của Mạc Thịnh Hoan.
Nhưng bây giờ thì sao?
Người trong cuộc chủ động dâng đậu hũ tới tận miệng, trắng trợn biểu thị cậu có thể ăn đậu hũ của mình tùy thích.

Có thể nhẫn nhịn sao?
An Nhu gắp miếng đậu hũ trong chén bỏ vào miệng, đậu hũ non mềm lập tức tan ngay trong miệng, kết hợp với nước sốt chua chua ngọt ngọt, mười phần mỹ vị.
"À đúng rồi, cậu An." Thím Dương bỗng nhớ tới điều gì đó, ngẩng đầu nhìn An Nhu: "Đã bước vào đầu kỳ nghỉ đông, cậu có kế hoạch gì chưa?"
"Không có ạ" An Nhu lắc đầu, không nhịn được trộm nhìn Mạc Thịnh Hoan.
"Con tính đọc sách, livestream và học đàn với chú Mạc." An Nhu ăn một đũa cơm: "Dạo này bận bịu chuyện thi cử nên bỏ bê việc học đàn."
"Cậu An cực khổ rồi." Thím Dương thấm thía nói.
"Thầy giáo dạy con mới cực khổ nhất." An Nhu liếc thoáng qua Mạc Thịnh Hoan, chợt phát hiện người đàn ông đang nghiêm túc gắp mấy lát ớt bỏ vào trong chén.
An Nhu hết sức tò mò, Mạc Thịnh Hoan dừng đôi đũa lại, đưa chén cơm của mình cho cậu xem.
Trên phần cơm màu trắng được trang trí bằng những lát ớt màu đỏ tạo thành hình trái tim.

An Nhu nhìn tác phẩm của Mạc Thịnh Hoan, thiếu chút nữa đã sặc cơm.
(*) Món cơm ớt tình yêu của chú già =))))

"Cậu An!" Thím Dương đứng dậy vội đi rót ly nước cho An Nhu, Mạc Thịnh Hoan bình tĩnh gắp một đũa cơm kẹp ớt bỏ vào miệng.
Đây được xem như có qua có lại cho món cơm chiên trứng tình yêu của cậu ư?

An Nhu uống hai hớp nước, nghía qua Mạc Thịnh Hoan sắc mặt tỉnh bơ đang thong thả ăn cơm, không nhịn được phì cười.
Chú Mạc đáng yêu quá mức cho phép!
Ban đêm, An Nhu lấy gel lô hội làm lạnh thoa lên môi.

Hôm nay hôn môi hơi bị nhiều, sau khi An Nhu ăn cơm xong không nhịn được muốn liếm môi, kết quả vừa liếm một cái bỗng có cảm giác sắp nổi lửa trong người.
(*) Gel lô hội: nhựa chiết xuất từ nha đam có công dụng điều trị bã nhờn, gàu, bỏng nhẹ và trầy xước da.

Ngoài ra còn có thể điều trị các vết loét sinh dục ở nam giới.

Bắt đầu một kỳ nghỉ đông tốt đẹp, không thể để cái môi như hai miếng thịt bò được.
Mạc Thịnh Hoan nhìn gel lô hội trên môi An Nhu, ánh mắt khẽ nheo lại, An Nhu thấy thế bèn thoa một lớp mỏng lên môi người đàn ông.
Gel lô hội để trong tủ lạnh mang theo cảm giác mát lạnh, có tác dụng giảm sưng.

An Nhu thoa gel lô hội lên hai cánh môi của Mạc Thịnh Hoan, người đàn ông ngoan ngoãn phối hợp với động tác bôi thuốc nghiêm túc của cậu thiếu niên.
Hai người ngồi trên giường, đối diện nhau không nói một lời.

Mạc Thịnh Hoan lấy ra hai tấm vé mời từ trong túi áo khoác, đặt chính giữa hai người.
An Nhu cầm hai tấm vé trên tay, nhận ra đây là vé vào cửa xem triển lãm mà Thi Nam Cẩm đã đưa cho mình và chú Mạc, trên vé có ghi ngày hôm kia sẽ hết hạn.
Chú Mạc muốn đi xem triển lãm?
An Nhu nhướn mày nhìn Mạc Thịnh Hoan, chỉ thấy người đàn ông chớp mắt một cái.
Đây là lần đầu tiên chú Mạc chủ động muốn đi ra ngoài cùng cậu, An Nhu ngẫm nghĩ đây cũng được xem như hoạt động thú vị hằng ngày nên gật đầu ngay tắp lự, sau đó đặt hai tấm vé trên đầu giường.
Ngày hôm sau vết sưng trên môi đã đỡ hơn hẳn, môi của An Nhu vẫn còn hơi sưng đỏ còn môi của Mạc Thịnh Hoan đã khôi phục hoàn toàn, đôi môi nhạt màu như mọi khi, tựa hồ đang chờ đợi cơ hội nhuốm sắc đỏ một lần nữa.
Đến ngày thứ ba, vết sưng trên môi An Nhu đã hoàn toàn khỏi hẳn, cậu cầm hai tấm vé mời đặt trên đầu giường lắc qua lắc lại, Mạc Thịnh Hoan thấy vậy bèn nhanh chóng bước tới chỗ cậu.
"Chú Mạc, chiều nay chúng ta đi xem triển lãm nha?" Hai mắt An Nhu sáng lấp lánh: "Sẵn tiện ăn uống ở bên ngoài luôn?"
Đa số người trẻ tuổi đều thích ăn đồ ăn ngoài.
Mạc Thịnh Hoan cúi đầu chăm chú nhìn An Nhu, vươn tay dịu dàng sờ đầu cậu.
"Ừ.".



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.