Vờ Như Không Biết Anh Giả Nghèo

Chương 45: Gặp phụ huynh


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Phó Lâm vô cùng hồi hộp.

Vì mai là đám cưới của Quý Thành Vĩ rồi, cậu phải gặp người nhà của Quý Hàn Bách.

Cũng không biết người nhà hắn có thích mình không nữa.

Có điều cậu và Quý Hàn Bách cũng không phải nói mấy kiểu chuyện cưới xin, chỉ là yêu nhau thôi, bên kia cũng không phản đối gì. Cậu chỉ hồi hộp làm sao để lưu lại ấn tượng tốt với người nhà họ Quý thôi.

Tối hôm nay lúc ăn cơm, cậu còn hỏi riêng sở thích và tính cách của từng người nhà họ Quý.

Kết quả là Quý Hàn Bách nói với cậu: "Với gia đình anh, em chỉ cần lấy lòng bà nội anh thôi là được, chỉ cần bà thích em, những người khác có thích hay không cũng không quan trọng. Bà có quyền uy tuyệt đối ở nhà anh."

Cuối cùng hắn còn nói: "Mà em cũng không cần phải lo lắng, chắc chắn bà nội anh sẽ thích em. Giờ bà đã có ấn tượng rất tốt với em rồi."


Ngoại hình của Phó Lâm là kiểu người già thích nhất, đẹp mà không lẳиɠ ɭơ, đẹp trai nghiêm túc, sạch sẽ, nhìn vào là biết con ngoan trò giỏi.

Đến ngày diễn ra hôn lễ, sáng sớm Phó Lâm đã bò dậy sửa sang bản thân. Cậu đến tiệm làm tóc sửa lại tóc trước, về thì tắm, mặc bộ lễ phục nhãn hiệu nổi tiếng mà Quý Hàn Bách mua cho mình. Phó Oánh đứng bên cạnh làm quân sư cho cậu. Phó Lâm hỏi: "Phó Vĩ đâu rồi ạ? Hai ngày nay cháu không thấy ông ấy đâu."

"Nó đi tìm việc, đi làm từ sớm rồi."

"Mới được có mấy ngày, chân ông ta đã khỏi chưa ạ?"

"Nó nói công việc bây giờ của nó không cần đứng, không sao đâu."

"Công việc gì ạ?"

"Dì không hỏi cụ thể." Phó Oánh nói: "Kệ nó đi, chỉ cần nó chịu tiến bước đã là tốt hơn tất cả mọi thứ rồi."

Phó Oánh nói xong thì đi tới, sửa lại quần áo giúp cậu. Một người thanh niên đàng hoàng trong gương, đây là lần đầu tiên bà thấy Phó Lâm mặc lễ phục, cảm thấy đẹp chết đi được.


Có mùi vị đàn ông, sạch sẽ, trầm ổn.

"Được không dì?" Phó Lâm hỏi.

"Sáng mù mắt mọi người luôn." Phó Oánh nói: "Không khéo lại có thể giành hết ánh sáng của cô dâu chú rể luôn."

Phó Lâm cười, chỉ là dâu tây phía trong cổ áo cậu rất rõ ràng. Cho dù mặc áo sơ mi, cài hết cổ áo rồi vẫn không giấu đi được. Phó Oánh kéo cổ áo giúp cậu, đương nhiên là cũng nhìn thấy. Phó Lâm hơi quẫn bách, nói: "Quý Hàn Bách này, cầm tinh con chó, thích hút mạnh."

Phó Oánh nín cười, nói: "Đàn ông trẻ tuổi mà, ai cũng vậy hết, chỉ muốn ăn cháu thôi. Quý Hàn Bách vừa nhìn là biết một người khá là lợi hại đó."

Phó Lâm cũng xấu hổ không dám hỏi lại từ "lợi hại" trong miệng bà là có ý gì.

Có điều tổ chức ở nơi công cộng, nhất là phải gặp người nhà họ Quý, cổ có dâu tây cũng không phải là chuyện gì tốt. Phó Oánh cầm đồ trang điểm của mình tới, sờ mó nửa ngày, cuối cùng cũng nhạt bớt đi, không tới gần thì không nhìn được.


Hơn mười một giờ sáng hôn lễ chính thức bắt đầu, Quý Hàn Bách cũng đã hẹn với cậu, mười giờ tới đón cậu.

"Nó tự tới đón cháu hay là phái người tới đón?"

"Anh ấy nói anh ấy không đi được, phái tài xế trong nhà tới đón cháu." Phó Lâm nói.

Phó Oánh nói: "Tài xế trong nhà, chậc chậc chậc."

Ở đại trạch nhà họ Quý, Tôn Diểu mặc đồ ngủ xiêu vẹo đứng ở cửa sổ, qua cửa sổ nhìn thấy một chiếc Stretch Lincoln Limousine đang đỗ ở đình viện, bà nội Quý dắt con trai con gái bà, đang lên xe.

Stretch Lincoln Limousine (Xe Limo dài)[Edit-Đam] Vờ như không biết anh giả nghèo - Chương 45: Gặp phụ huynh
Bà giả bệnh không thể đi, hai đứa bé Quý Thanh Trì và Quý Ánh Thanh này vẫn được tham dự hôn lễ, nếu không phải bà kiên quyết từ chối, Tô Hồng còn muốn để hai đứa nhỏ của bà làm mấy đứa nhỏ rải hoa(*) nữa đó.

(*) 花童: Chỉ mấy đứa nhỏ rải hoa, tung hoa trên lối đi của cô dâu.[Edit-Đam] Vờ như không biết anh giả nghèo - Chương 45: Gặp phụ huynh

Người đàn bà nằm mơ giữa ban ngày này!

Quý Minh và Quý Hàn Bách đứng bên ngoài nói chuyện, lát sau cũng đi vào trong xe.
Xe chậm rãi lái ra khỏi đình viện, lại có một chiếc xe khác lái tới, đón bà giúp việc cũng đã mặc đồ lồng lộn, vào trong chiếc xe kia, theo sát chiếc xe Limousine đằng trước.

Tôn Diểu suýt thì tim hoá đá, hừ lạnh một tiếng, trở lại giường ngủ tiếp.

"Cháu đã tìm người đón người yêu cháu chưa?" So với chuyện Quý Thành Vĩ và người mới Vương Tuyết kia thì bà nội mong gặp Phó Lâm hơn.

"Cháu bảo tài xế Trịnh đi rồi. Giờ chắc cũng đang trên đường." Quý Hàn Bách nói.

Quý Ánh Thanh hỏi: "Là chị dâu ạ?"

Bà nội nói: "Là anh, bà nội đã dặn mấy đứa rồi, hôm nay khách khứa nhiều, không thể gọi loạn đâu."

"Chị, chị quên rồi hả, cô dâu hôm nay mới là chị dâu của chúng mình mà."

Quý Minh cười, hỏi Quý Hàn Bách: "Tên gì nhỉ, tên cậu trai kia ấy."

"Phó Lâm ạ." Quý Hàn Bách nói.

"Lần trước bố quên không hỏi mày, nhà thằng bé làm gì thế?" Quý Minh hỏi.
Về xuất thân của Phó Lâm, Quý Hàn Bách không quan tâm, có điều hắn cũng biết về tình trạng gia đình Phó Lâm, trong mắt người bình thường thì chắc chắn sẽ bị trừ điểm, nên ậm ờ nói: "Gia đình bình thường thôi. Gia đình chúng ta cũng không thiếu gì, cháu tìm người yêu cũng chỉ chú trọng con người, những thứ khác thì không vấn đề gì. Mọi người thấy em ấy, chắc chắn cũng thích."

"Vậy cũng được." Bà nội nói: "Người tốt là quan trọng nhất, còn như mấy cái điều kiện gia đình gì đó, bỏ qua cũng được."

"Bố cũng không quan tâm nhà bọn họ giàu có hay không, giàu nghèo không phải chuyện gì to tát, điều kiện gia đình không tốt, chúng ta giúp đỡ nhà họ một chút là được. Bố quan tâm hoàn cảnh gia đình nhà thằng bé, hoàn cảnh gia đình sẽ ảnh hưởng tới tính cách và cách suy nghĩ của một người, cho nên rất quan trọng. Ví dụ như bố mẹ cùng làm giáo viên, kiểu thư hương môn đệ này sẽ dạy ra được một đứa trẻ được lắm đó."
"Không nhìn ra bố cũng truyền thống như vậy nha." Quý Hàn Bách nói.

"Mày còn không biết thằng bố mày hả? Nó là kiểu người trách người tắc minh, thư kỉ tắc hôn(*) điển hình." Bà nội lạnh lùng châm biếm.

(*) 责人则明, 恕己则昏: Biết trách người thì sáng, tha mình thì mê tối.

Quý Minh "chậc" một tiếng: "Hai đứa bé còn ở đây đó mẹ, hai người có thể cho con một chút mặt mũi không?"

"Trách người tắc minh là gì, thư kỉ tắc hôn là gì vậy bà?" Quý Thanh Trì hỏi.

Bà nội bật cười, xoa đầu Quý Thanh Trì.

Lúc Phó Lâm vừa ra khỏi nhà đã nhận được cuộc điện của Quý Hàn Bách, lúc sắp đến khách sạn, Quý Hàn Bách lại gọi cho cậu một cuộc nữa: "Em đừng căng thẳng nhé, anh đợi em ở cửa."

"Vâng, em biết rồi ạ." Phó Lâm cúp điện thoại, nhìn ra ngoài cửa kính xe, thời tiết hôm nay quang đãng, xe sang tụ tập tại cổng khách sạn năm sao, trên quảng trường bày đầy hoa tươi, tấm áp phích khổng lồ từ tầng cao nhất của khách sạn rủ xuống, ảnh vợ chồng mới cưới mặc đồ cưới kiểu Trung Hoa, tấm áp phích thiết kế vô cùng hoa lệ cổ điển, còn phía dưới cùng của tấm áp phích là bảo vệ đứng thành một hàng. Xe sang từng chiếc từng chiếc lái vào trong khách sạn, khách khứa lục tục xuống xe, mặc dù đông người nhưng lại rất trật tự.
Phó Lâm thở ra một hơi, vừa xuống xe đã có một anh đẹp trai mặc đồng phục khom người mở cửa xe giúp cậu.

"Cảm ơn." Cậu khẽ nói cảm ơn, cài cúc áo trên âu phục, đã thấy Quý Hàn Bách đi về chỗ cậu.

Quý Hàn Bách cũng mặc lễ phục, hiếm khi hắn mặc đồ đứng đắn như vậy, thật sự như biến thành một người khác, anh tuấn và quý khí bức người. Lúc nhìn thấy hắn, đầu óc Phó Lâm trống rỗng trong nháy mắt, cảm thấy mỗi bước của mình như đang đi trên bông vải. Cậu bị cảnh đời và sự giàu sang bất thình lình làm cho dao động, chưa bao giờ cậu cảm thấy gia thế của hai người chênh lệch chân thực như vậy. Con người trên thế giới này cùng sống dưới ánh mặt trời, nhưng dường như thân thể lại ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Sự chênh lệch này có thể nói là hồng câu(*), vừa khiến cho người ta hiếu kì lại vừa khiến cho người ta sợ hãi.
(*) 鸿沟: sông đào thời xưa, nay thuộc tỉnh Hà nam, ranh giới Hán – Sở ở Trung Quốc, thời xưa ví với ranh giới rõ ràng.

"Đến đây nào."

"Nhiều người quá." Phó Lâm nói.

Quý Hàn Bách cười nói: "Đi vào thôi, chờ mỗi em thôi đó."

Phó Lâm nhìn quanh một vòng, đã nhìn thấy Quý Thành Vĩ đang đón khách ở đại sảnh cùng đôi nam nữ trung niên xa lạ, tim cậu đột nhiên đập nhanh, lần này phải gặp người nhà họ Quý rồi.

Cậu theo sát sau lưng Quý Hàn Bách, Quý Hàn Bách dắt cậu đến, Quý Thành Vĩ từ xa đã cười vẫy tay với bọn họ, nói với Tô Hồng và Quý Minh bên cạnh: "Đó là người yêu của em trai đó ạ."

Tô Hồng vui vẻ ra mặt, nói: "Ánh mắt Hàn Bách tốt thật, cậu trai đó đẹp trai quá."

Với chuyện Quý Hàn Bách tìm bạn trai này, không ai vui vẻ hơn Tô Hồng.

Gay tốt nha, như vậy thì càng không có ai tranh giành với Quý Thành Vĩ nữa. Quý Hàn Bách trước đó đã không sánh bằng Quý Thành Vĩ rồi, sau này càng không bằng.
Quý Hàn Bách giới thiệu cho Phó Lâm: "Anh cả anh, dì Tô, anh đã nói với em rồi." Cuối cùng hắn giới thiệu trọng điểm Quý Minh: "Bố anh."

Tô Hồng và Quý Minh đều có khí chất giàu sang, nhất là Quý Minh.

Cái tên Quý Minh này cậu đã nghe rất nhiều lần mấy năm trước rồi, là Phó Oánh nói với cậu. Trong miệng Phó Oánh, Quý Minh như một hoa hoa công tử tiểu bạch kiểm, là kiểu rất tuấn tú, nhìn thôi cũng có thể vẫy ra hoa đào, không ngờ người thật lại uy nghiêm, có lẽ là khí chất người tai to mặt lớn do tiền tài quyền thế hình thành nên.

Còn Tô Hồng mặc sườn xám đỏ, mặc dù nhìn không còn trẻ, nhưng dáng người vẫn giữ được vô cùng tốt, cũng rất giàu kinh nghiệm.

Phó Lâm tim đập dồn như trống, rất cung kính cúi người nói: "Cháu chào dì Tô, cháu chào chú."

Tô Hồng rất nhiệt tình, Quý Minh trưng ra dáng điệu của ông nội tương lai, chỉ gật đầu với Phó Lâm, quan sát trên dưới một chút.
Mặt đẹp người đẹp, chính xác là siêu đẹp trai, nhìn tuổi tác cũng nhỏ, rất có dáng vẻ gia giáo và tu dưỡng.

Ổn hơn gã nghĩ rất nhiều.

Chuyện Quý Hàn Bách có bạn trai này, giờ đã không còn là bí mật trong đám nhà giàu nữa, gia đình bọn họ là nhân vật chính hôm nay, giờ thấy Quý Hàn Bách đưa một người trẻ tuổi đến nói chuyện với Quý Minh, phần lớn đều đã đoán được thân phận của Phó Lâm, rối rít nhìn đến. Phó Lâm phát hiện ra ánh mắt của những người này, lưng lại càng thẳng hơn.

Tim trống rỗng, người cũng thấy lạnh hơn, lấy bản lĩnh của cậu, phải biểu hiện khéo léo ung dung.

Khách khứa nườm nượp không dứt, sau khi chào hỏi xong, Quý Hàn Bách đưa Phó Lâm vào, Phó Lâm thở ra một hơi dài, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Thật sự là không tránh được cảm giác tự ti không bằng anh bằng em. Hào môn có khí chất, với cậu mà nói là thứ xa lạ không thể chạm đến.
"Bà nội đang nghỉ ngơi ở trên tầng, bọn mình gặp bà rồi xuống." Quý Hàn Bách nói.

"Em vẫn chưa đưa bao lì xì mà."

Phó Lâm thò tay vào túi, sờ bao lì xì trong túi.

"Em không cần đưa, anh đã đưa thay em rồi." Quý Hàn Bách nói.

Phó Lâm đi theo Quý Hàn Bách vào thang máy.

Đến thang máy rồi, Quý Hàn Bách cười nói: "Đều là người nhà với nhau, em không cần căng thẳng. Người nhà anh đều rất tiến bộ, sẽ thích em thôi."

Phó Lâm nói: "Em vẫn căng thẳng."

Quý Hàn Bách cười nói: "Anh hiểu, em quên lần đầu anh đến nhà em không, căng thẳng đến ướt hết cả lưng. Lưng em có ướt không?"

Phó Lâm đưa tay ra, cho Quý Hàn Bách lòng bàn tay cậu: "Toàn là mồ hôi."

Quý Hàn Bách thừa cơ nắm lấy tay cậu, đan mười ngón tay thật chặt vào nhau. Thang máy "tinh" một tiếng mở ra, Quý Hàn Bách một tay nhét trong quần, một tay kéo cậu, nghênh ngang đi ra khỏi thang máy. Tầng này có rất nhiều quý bà, trong hành lang người đến người đi, Quý Hàn Bách dắt cậu vào trong, thoải mái chào hỏi những cô dì bác gái kia. Các bà mỉm cười đáp lại, ánh mắt đều nhìn về Phó Lâm, chỉ chờ một giây sau là tụ nhau lại để buôn chuyện.
Nắm được bà nội Quý, chỉ nửa bước nữa thôi, cậu coi như đã nhảy được vào hào môn rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.